@mackinnongamble56
Profile
Registered: 5 days, 3 hours ago
Tôi đã bỏ nghề thiết kế nội thất 5 năm để hiểu ra điều này về cái đẹp Tháng trước, tôi có dịp về quê ăn cưới . Căn nhà cấp 4 của bác tôi được sơn lại , kê lại bộ bàn ghế gỗ cũ , thêm mấy chậu cây . Không phải chuyên gia nào sắp đặt , vậy mà tôi đứng sững lại khá lâu . Tôi nhận ra , vẻ đẹp tôi theo đuổi cả một thập kỷ qua , nhiều lúc không nằm ở bản thiết kế , mà nằm ở cách con người sống cùng nó . Chia sẻ này là thứ tôi muốn nói sau 5 năm ở trong một căn phòng thuê 30m2 ở Hà Nội, và tôi mong nó hữu ích cho những ai đang tự hỏi về câu chuyện thiết kế nhà ở . Khi tìm hiểu noi that , điều đầu tiên tôi muốn khuyên bạn là đừng bám vào các công thức mà hãy nhìn vào chính cuộc sống của mình .Căn hộ 200m2 của tôi từng khiến tôi khó chịu mỗi tốiTôi không thể quên một dự án biệt thự cách đây 7 năm . Chủ nhà là một doanh nhân , vợ chồng họ đặt hàng tôi một tổ ấm “thượng lưu” đúng nghĩa của họ . Tôi bày biện toàn hàng xịn , bộ ghế sofa trắng nhập từ Ý , đèn chùm pha lê Pháp , sàn đá cẩm thạch . Sau khi bàn giao , tôi quay lại và thấy một chuyện buồn cười : họ chẳng bao giờ dám ngồi lên ghế sofa trắng , ngại mở cửa sổ vì sợ bụi bay vào . Họ sinh hoạt trong căn nhà ấy tựa như đang sống giữa một phòng triển lãm . Khi tôi đứng đó , tôi thấy bồn chồn kỳ lạ . Mọi thứ đều đúng tỉ lệ , màu sắc phối rất ăn ý , vậy mà tôi thấy ngột ngạt . Lần đầu tiên , tôi tự hỏi : “Thiết kế đẹp có phải là không gian mà con người dám tận hưởng ?” Điều tôi tìm được về sau là không . Một căn phòng không một lỗi mà gia chủ phải dè chừng chỉ là một bức tranh đẹp . Tôi dần khó chịu với những gì mình từng tự hào .Nhà bác tôi 30m2 và bài học về tỉ lệ không học được ở trườngCăn nhà cấp 4 của bác tôi diện tích chừng 30m2 , thế mà tôi thấy nó đẹp hơn những căn biệt thự tôi từng làm . Tôi xin bác cho ở lại vài ngày để quan sát , và những con số khiến tôi giật mình . Bộ bàn ghế gỗ cũ được đặt ngay cạnh cửa sổ , vị trí đón nắng lúc xế chiều , làm nên một mảng sáng đẹp khó tả . Cái giường kê không thẳng so với bức tường , nhưng cái lệch ấy tạo ra một góc đọc sách tuyệt vời , nơi bác tôi ngồi mỗi sáng . Tôi dùng thước laser mang sẵn , kiểm tra từng số đo : khoảng cách từ bàn đến tường là 1m2 , khoảng giữa giường và tủ rộng 60cm . Theo công thức vàng tôi từng áp dụng , những con số này đều sai hết . Ấy vậy mà căn phòng vẫn hài hòa lạ thường . Tôi đặt tên cho nó là “khoảng trống biết thở” : không phải cứ rộng là thoáng , mà là nơi nào con người thật sự dùng đều vừa khớp với một cử động , chỗ còn lại cứ bỏ trống . Bác tôi không hề biết tỉ lệ vàng là cái gì , nhưng bác đặt đồ theo thói quen , theo hướng nắng và luồng gió , theo chỗ ngồi mà bác thấy dễ chịu . Đó là thứ bài học về phép cân xứng mà tôi chưa từng học ở đâu .Tôi đã bỏ ra 3 năm để học cách nhìn cái đẹp qua chiếc bát vỡ và chiếc áo cũKhi tôi ngừng nhận dự án , tôi dọn vào một căn phòng thuê 30m2 ở ngoại thành Hà Nội . Tôi tự đặt ra quyết định : trong 12 tháng không mua món nội thất nào đắt tiền . Căn phòng của tôi lúc đó chỉ có chiếc giường cũ mua 500 nghìn , một cái bàn gỗ tạp , thêm mấy chiếc bát vỡ tôi không nỡ bỏ . Nghe có vẻ khổ sở , nhưng chính khoảng thời gian đó dạy tôi nhiều thứ hơn cả những năm tôi hành nghề . Tôi bắt đầu thử nghiệm việc “phá đi xây lại” cách bày trí trong căn phòng 30m2 ấy . Lần đầu tiên , tôi dời giường áp vào cửa sổ , hy vọng đón gió và sáng , nhưng hễ sáng ra là ánh nắng rọi thẳng vào mặt tôi , khó chịu vô cùng . Lần thứ nhì , tôi đặt bàn ngay giữa nhà , thì lại cản lối di chuyển . Cứ thế , tôi dỡ ra rồi bày lại đến 5 lần , chỉ dùng vài món đồ giá rẻ . Thứ tôi ghi chép trong sổ sau mỗi lần thay đổi chẳng phải là vẻ thẩm mỹ , mà là cảm giác của tôi lúc ở trong căn phòng : chỗ nào làm tôi bồn chồn , góc nào làm tôi dễ chịu , góc nào tôi chẳng thiết tha ngồi lâu . Tôi nhận ra một điều đơn giản : cái đẹp không nằm ở việc chất thêm , mà là gạt bỏ những thứ làm mình bực bội . Cái bát vỡ tôi đựng cúc áo , chiếc áo mặc cũ tôi móc ở cạnh giường , tự nhiên có một vẻ đẹp rất lạ – cái đẹp đến từ sự từng trải , của lớp bụi thời gian phủ mờ . Tôi chẳng còn cần tới những bản vẽ hoàn hảo để thấy một không gian đẹp .Nếu phải thiết kế lại nhà mình từ đầu, tôi sẽ làm 3 điều khác biệtLúc này , nếu có khách nhờ tôi thiết kế lại ngôi nhà , tôi sẽ không vẽ bản vẽ nào trước khi ngồi với chủ nhà ít nhất ba buổi . Điều thứ nhất , tôi sẽ chọn món đồ dựa trên thói quen hằng ngày thay vì theo những trang tạp chí . Ví dụ , nếu người ở mê đọc sách trước khi ngủ tại phòng khách , tôi sẽ kê một chiếc ghế tựa thoải mái ngay bên cửa sổ , chứ không phải bộ ghế sofa góc xa xỉ chẳng mấy khi ai ngồi . Điều thứ hai , tôi sẽ để trống nhiều khoảng hơn cho lúc “thảnh thơi” thay vì nhét đầy công năng . Tôi từng thiết kế một phòng khách có đến 12 công năng khác nhau , kết quả là chủ nhà chỉ dùng đúng một góc , số còn lại hóa thành chỗ chứa đồ . Bây giờ , tôi cho rằng , một khoảng trống để ngồi ngắm mưa , để thong thả uống trà không vướng bận , còn giá trị hơn một hệ tủ bày trí rườm rà . Việc cuối cùng , tôi sẽ khuyến khích chủ nhà tự tay sửa chữa một góc nhỏ , cho dù chỉ là quét lại mảng tường , hoặc làm một kệ để giày tự chế . Tôi thấy , khi con người tự mình sửa sang một góc nhà , họ bắt đầu gắn bó với nó hơn . Những mảng sơn không đều , những đường cưa không thẳng , sẽ hóa thành những kỷ niệm , chứ không phải lỗi của bản vẽ . Sau tất cả , tôi chỉ muốn nói một điều thật lòng : một không gian đẹp là nơi bạn thoải mái mời bạn bè ghé chơi , dù cho chưa kịp lau dọn sạch sẽ . Nếu bạn đang băn khoăn giữa một món nội thất đắt đỏ và một món đồ rẻ tiền nhưng bạn thấy thích khi ngồi , xin hãy chọn món đồ làm bạn vui . Tôi đã bỏ ra 5 năm để hiểu ra điều này , và tôi không muốn bạn phải mất lâu như tôi .
Website: https://posteezy.com/toi-dep-nha-cho-nhung-nguoi-khong-bao-gio-moi-toi-den-nha-ho
Forums
Topics Started: 0
Replies Created: 0
Forum Role: Participant
